Từ Việt kiều đến “ngôi” Hoàng kiều

#1
Tác giả: Hiệu Minh
Copyright (C) – Nguồn “Blog Hiệu Minh”


Nước non ngàn dặm trong trái tim người ra đi có dăm bảy đường đi lối về. Có người vì cõi nhân gian với cả tấm lòng. Nhưng có kẻ với bề ngoài sang trọng, dùng tiền để mua được một dân tộc cả tin.

Trong thế giới hội nhập nhiễu nhương, giá trị ảo thực hay đạo đức thật, giả bị đảo lộn, đôi lúc cần tỉnh táo trước lời đường mật, dự án hươu vượn của những kẻ ”nhân danh”.

Câu ca muôn thuở “Mỡ nó rán nó”

Nói đến Việt kiều ai cũng nghĩ đó là những người giầu có, sang trọng, học thức đầy người. Quả thật, rất nhiều đã thành đạt nơi đất khách, mang lại vẻ vang cho người gốc Việt.

Người trở về quê hương, góp phần xây dựng đất nước. Ở xa không thể về thì đóng góp bằng tri thức quí báu. Nhưng đôi lúc với mác “trở về cội nguồn”, có kẻ kiếm chác rất nhiều tiền trên sự cả tin của đồng bào trong nước.

Nhớ có lần đọc bài viết về một người Mỹ gốc Việt trên báo Thanh Niên (12-2006). Tác giả mô tả một con người đầy nghị lực ý trí, quyết làm giầu và thành đạt nơi xứ người. Xin trích một đoạn “Một ngày bình thường của ông bắt đầu bằng việc dậy sớm, thực hiện bài chạy bộ hơn 8 cây số trên con đường gần nhà ở Westlake, bang Cali. Hoàng Kiều, người Mỹ gốc Việt từng có dịp gặp gỡ Tổng thống George Bush khi ông đoạt giải Doanh nhân 2005 tại Mỹ là một người nghiện công việc và nghiện… làm từ thiện”.

Rồi tác giả cho biết thêm chi tiết “Hiện là Tổng giám đốc của Tập đoàn chuyên cung cấp các sản phẩm từ huyết tương RAAS (Rare Antibody Antigen Supply Inc) có mạng lưới rộng khắp nước Mỹ và chi nhánh tại Trung Quốc, Hoàng Kiều vốn nổi tiếng là người chi mạnh tay cho các dự án từ thiện. Riêng tại Việt Nam, chỉ từ tháng 6.2006 đến nay, Công ty RAAS Hoàng Gia của ông đã chi đến 20 tỉ đồng để xây hơn 1.000 nhà cho người nghèo, cứu trợ lũ lụt và giúp đỡ các trẻ em tàn tật. Thông qua quỹ từ thiện của Báo Thanh Niên, ông đã đóng góp 1,5 tỉ đồng, trong đó 1,3 tỉ dành riêng cho việc xây 130 căn nhà tình nghĩa”

Vào Google gõ cụm từ “Hoàng Kiều” thì có tới vài triệu kết quả. Rất nhiều ảnh đại gia này chụp với nhiều người đẹp trên khắp thế giới. Có cả ảnh chụp chung và chữ ký của Tổng thống Bush thì ai dám không tin rằng đây là người Việt đã thành danh toàn cầu.

Đôi lúc rỗi, tôi hay “bước” theo các nhà báo, đọc về người Việt kiều nổi tiếng này. Tổ chức “thành công” Miss World 2008, trước đó là hoa hậu thế giới người Việt ở Vinpearl (10-2007), ông Hoàng Kiều tiếp tục đề nghị Nhà nước ta cho phép thanh lập dự án “Nghìn sao” tại Nha Trang để thi hoa hậu thế giới 2010.



Bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Ảnh: VNN

Nghe nói, thời niên thiếu chỉ mặc quần xà lỏn, nên khi thành đạt, phải chăng ông vẫn thích các người đẹp mặc “xà lỏn thời hiện đại”? Các cuộc thi do ông đề xướng nhằm khoe sắc nước hương trời và quảng bá cho nền văn hóa “lúa nước” bằng công nghệ hiện đại trao giải Oscar từ Hollywood của vùng California.

Có lẽ đất nước với 80% nông dân “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”, lặn lội đồng sâu nên cần những đôi chân thật dài để không bị…ướt quần.

Tuy nhiên dự án “ngàn sao” đã trở thành “không sao” vì khu đất đó chưa “thỏa thuận” được với giá như ai mong muốn. Không làm ở Nha Trang thì đến nơi khác như Tiền Giang chẳng hạn.Tiền Giang nghĩa là “sông tiền”, tha hồ mà vớ bẫm.

Hình như các nhà báo “yêu mến” người Mỹ gốc Việt này nên họ khen nhiều hơn cả chính người trong cuộc mong đợi. Một tờ báo thanh minh cho việc “gió đã xoay chiều” bằng một loạt bài “Tuổi thơ một chiếc quần xà lỏn”. Bài báo có đoạn “Tôi biết hiện nay cả 5 người con của ông đều thành tài và đã có cơ nghiệp ở nước ngoài nên ông có thể yên tâm “dành hết phần đời còn lại của mình cho quê hương” như ông đã nói”.

Báo chí rùm beng, tung hô người quay về xứ sở với trái tim khối óc dành cho đất mẹ bằng những cuộc thi hoa hậu tốn kém, trong khi dân nghèo không đủ cơm ăn áo mặc, học sinh đến trường không có bàn ghế, không nhà vệ sinh, tới trường không có dép trong mùa đông giá lạnh.

Chi phí những lần cho các chân dài đi du hý chụp ảnh ngoài bãi biển hay đi làm từ thiện hời hợt, có thể xây hàng chục trường trên miền núi, mỗi trường vài tỷ. Tiền của đại gia bỏ ra ư. Nhầm, “mỡ nó rán nó” là câu ca muôn thưở của người đi buôn từ xa xưa đến bây giờ.

Trên trái đất, thế giới mafia có thể thao túng cả chính quyền và mua đứt vài tờ báo. Bồi bút không thiếu vì các đại gia biết dùng phương tiện truyền thông rất rẻ cho mục đích PR (quảng cáo) cho chính họ. Các chuyến đi làm từ thiện, dùng các chân dài “lội” trên nhung lụa, thực chất là những cú PR tuyệt vời mà giới truyền thông do nhà nước đầu tư đã giúp không công.

Mải tung hô, thán phục, ít ai nhớ ra, dưới chân các người đẹp “mặc xà lỏn” là…đất. Bước catwalk tới đâu, nhả “lời hay ý đẹp” tới đó, là những miếng đất nhả ngọc châu thật, và người tổ chức chỉ việc đi theo nhặt bỏ túi.

Mác “kiều” có mua được ngai vua?

Có người đã gióng hồi chuông cảnh báo vì những cú hích thi quảng bá chân dài, mà phía sau có thể là những dự án chia chác bất động sản hay bãi biển mê hồn. Nhưng tất cả rơi vào im lặng chỉ vì đôi chân gợi tình, gò bồng đảo lồ lộ, tiếng cười, tiếng hát, tiếng hò reo trên sàn diễn ở Vinpearl át đi.

Mấy hôm nay, người ta cũng chả ngạc nhiên khi báo chí VN, kể cả những tờ báo đã từng tung hô, khen hết lời, nóng lên chuyện chính ông Việt kiều này không thèm “nhập khẩu chân dài” về Tiền Giang nữa. Ông ta mua luôn Công ty Cổ phần Du lịch Tiền Giang và nhiều chuyện động trời khác.

Tôi vốn không tin báo chí viết nhiều vì đôi lúc là do những đề nghị của ai đó đứng trong bóng tối. Nhưng tiếng ỷ eo, lời đồn đại, rằng người ta mua bán tài sản Nhà nước “to” bằng giá “bèo” lại cứ văng vẳng bên tai. Hai chú cháu tự đấu giá với nhau một tài sản khổng lồ thông qua một hệ thống quản lý “của dân, do dân, vì dân” một cách nhẹ nhàng.

Trên thế giới đã có những cú đầu tư vài triệu đô la ban đầu vào một nước nghèo, với vài trăm ngàn làm từ thiện để báo chí, tivi đưa tin, nhưng sau đó là những ký kết có lời hàng tỷ đô la. Buôn một bán nghìn rất dễ.

Chuyện từng xảy ra ở châu Phi, Đông Âu, châu Á, nhưng lại là sự thực ở một đất nước nghèo như Việt Nam và do chính đồng loại máu đỏ da vàng “mua mua bán bán” thì đắng cay muôn phần.

Ở nước mình, đất là sở hữu toàn dân và do Nhà nước quản lý. Một thứ giá trị vô hình để ai có quyền “nhân danh Nhà nước” lấy lúc nào cũng được. Nếu “ai” đó không gật đầu, báo chí không ăn phải “bả” thì người từ bên xứ Mỹ xa lạ sao có thể mua tài sản quốc gia một cách dễ dàng đến thế.

Nước non ngàn dặm trong trái tim người ra đi có dăm bảy đường đi lối về. Có người vì cõi nhân gian với cả tấm lòng. Nhưng có kẻ với bề ngoài sang trọng, dùng tiền để mua cả một dân tộc cả tin.

Nếu bạn thấy ai đó với mác “kiều” mua được ngai vua cũng đừng ngạc nhiên. Người đi xa “bỗng tái hòa nhập” nhẹ nhàng về với đất mẹ. Vừa được ăn, vừa được nói, vừa được gói rất to bằng cả “sông tiền” mang về xứ cờ hoa.

Không phải cứ có tiền là mua được hết. Nhưng có kẻ từng tuyên bố rất tự tin, và tiếc thay sự tự tin đó có cơ sở, rằng “cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền”.

Viết tới đây, bỗng nhớ câu ca thuở nào mà người đời cay đắng đúc kết thật sâu sắc: “Tiền là tiên là phật. Là sức bật con người. Là nụ cười tuổi trẻ. Là sức khỏe cụ già. Là cái đà của danh vọng. Là lọng của nịnh thần. Là cán cân công lý. Tiền là …hết ý”.

Những đồng tiền ấy làm mờ mắt đôi người nên bán đất nước rẻ như cho và chính những kẻ ấy giúp những “Việt kiều” từ nơi xa lạ lên “ngôi Hoàng kiều” ở nước Việt Nam nghèo khó này.



Hiệu Minh. 17-05-2010